##plugins.themes.huaf_theme.article.main##
Tóm tắt
Nghiên cứu này phân tích vai trò của vốn con người và nghiên cứu và phát triển (R&D) trong việc thúc đẩy đầu ra đổi mới sáng tạo cấp địa phương tại Việt Nam. Nghiên cứu sử dụng dữ liệu từ báo cáo Chỉ số Đổi mới sáng tạo cấp địa phương (PII) năm 2024. Nghiên cứu áp dụng mô hình hồi quy tuyến tính đa biến để phân tích ảnh hưởng của vốn con người và nghiên cứu và phát triển đến đầu ra đổi mới sáng tạo. Kết quả cho thấy mật độ nhân lực nghiên cứu toàn thời gian là yếu tố có ảnh hưởng mạnh nhất đến đầu ra đổi mới sáng tạo. Ngược lại, các biến phản ánh chi tiêu ngân sách công cho giáo dục và nghiên cứu và phát triển không có ý nghĩa thống kê trong mô hình. Kết quả cũng chỉ ra sự khác biệt đáng kể giữa các vùng kinh tế – xã hội, các khu vực như Miền núi phía Bắc và Duyên hải miền Trung có mức đầu ra đổi mới sáng tạo thấp hơn đáng kể so với Đông Nam Bộ. Phát hiện này nhấn mạnh nhu cầu cấp thiết phải xây dựng chính sách đổi mới sáng tạo mang tính vùng, nhằm thu hẹp khoảng cách phát triển và nâng cao năng lực nghiên cứu và phát triển cho các địa phương còn yếu. Nghiên cứu đóng góp vào tài liệu học thuật về hệ thống đổi mới sáng tạo cấp tỉnh tại Việt Nam, đồng thời nhấn mạnh mối liên kết giữa chính sách phát triển vốn con người và đầu ra đổi mới sáng tạo.
Từ khóa: Vốn con người; Đầu ra đổi mới sáng tạo; Chỉ số đổi mới sáng tạo cấp địa phương (PII); Nghiên cứu và phát triển (R&D).